Tôi đang ngồi viết những dòng này khi mà chồng tôi đang ở phòng khách chơi đùa cùng đại trượng phu. Ở trước mặt đại trượng phu, anh ta trăm phương ngàn kế diễn vai người thân phụ tốt, chỉ cần nam nhi muốn gì anh ta đều đáp ứng.
Tôi từng hỏi qua nam nhi, nếu như chỉ được chọn lựa mẹ hoặc bố, con sẽ chọn bạn nào, con trai tôi hồn nhiên trả lời rằng nó sẽ lựa chọn bố.
Chồng tôi quyết định phục vụ một nửa già, trở lại ly dị tôi để cưới bà ta làm hoàng hậu (Ảnh minh họa)
Tôi chắc chắn sẽ ly hôn chồng nhưng không thể giao con cho anh ta. Anh ta thực thụ là kẻ hèn nhát, anh ta tưởng rằng "chuyện tốt" của anh ta tôi chẳng hề hay nhân thức. Thực ra, tôi đang nghĩ cách để cam đoan dành được quyền nuôi con nên nhịn xuống mà thôi.
Cách đây một năm rưỡi, khi đại trượng phu được 4 tuổi, tổ chức kinh doanh xây đắp của chồng tôi lâm tham gia cảnh buôn bán khó khăn, không tìm được lối thoát. Chồng thôi quyết định đi tới thành phố bé hơn để tìm thời cơ.
Chuyến đi này kéo dài hơn một năm, tôi ở nhà mỗi ngày đều mong chồng thuận lợi sắm được thời cơ buôn bán mới. Mộng mị cũng không nghĩ tới, một năm sau chồng tôi đi về và đẩy tôi xuống vực sâu thống khổ.
Tôi vẫn còn nhớ đêm hôm đó, chồng tôi về nhà trong tâm trạng vô cùng khó tính, muốn nói chuyện riêng với tôi. Khi nhì thê thiếp chồng ra phòng khách, anh nặng vật nài nói "Anh vẫn giấu em xưa nay nay, thực ra ở huyện X anh đã xảy ra chuyện. Lúc đó vừa mưa kết thúc, rất trơn tuột trượt, anh không để ý ngã trong khoảng tầng hai xuống, vừa lúc đụng trúng một cây thép dựng thẳng, hiện tại đã là truất phế nhân".
Nghe tới đó, tôi lúng túng cực độ, lao tới ôm anh và liên tiếp hỏi "Vết thương của anh thế nào rồi? Để em xem, bề ngoài vẫn chung mà, anh bị thương ở đâu? Có còn đau không?..."
Lúc này, anh đẩy tôi ra và nói: "Tôi bị thương ở của quý, hiện nay đã thành người vô ích rồi".
Tôi yên ổn người đi sau khi anh nói vậy nhưng vẫn gắng gượng gạo khuyên anh tìm đến chưng sĩ chuyên khoa tốt nhất để thử lại lần nữa. Không ngờ rằng anh nổi nóng gầm thét với tôi: "Vô dụng, cô cho rằng cô ai là bạn nào mà biết bệnh của tôi".
Trong khoảng đó trở đi, chúng tôi không ngủ bình thường giường, anh cũng không hề chạm tham gia tôi. Lần nào tôi cầu xin anh đi khám đều bị anh nổi xung và sỉ nhục không tiếc nuối lời.
Một lần tôi kiên cường khuyên anh đi trị liệu, anh vằn mắt lên và nói "Có phải em không được ân ái thì không sống nổi phải không? Có phải em không có con trai sẽ nổi điên phải không? Chúng ta ly hôn đi, như vậy em được đánh tháo anh cũng nhẹ nhang hơn rộng rãi. Anh chỉ có một vấn đề kiện, em phải để con cho anh nuôi".
Lúc đó tôi cho rằng đó là lời nói lẫy của anh, tôi thậm chí còn ảo tưởng chồng tôi bởi vì yêu tôi mà cố ý chọc giận tôi, nhằm đánh tháo cho tôi. Tuy nhiên chuyện không dễ chơi tương tự, trước đây anh ấm áp, nữ tính bao nhiêu thì giờ anh lạnh lùng vô tình bấy nhiêu.
Đáng sợ nhất là anh khởi đầu động thủ tiến công tôi, không lưu tình chút nào, có lúc anh nổi điên cầm chổi vụt tôi thương tích đầy bản thân mình. Tôi sống trong âm phủ một thời điểm thì không chịu nổi, tôi thực sự muốn ly hôn.
Thế nhưng linh cảm của người cung phi trong tôi vẫn muốn biết nguyên cớ thực thụ làm anh ta tấn công tôi. Tôi quen nhân thức anh chẳng phải ngày một ngày hai, tôi biết rằng anh sẽ không đánh tôi bởi tôi khuyên anh chữa trị.
Sắm tới văn phòng thám tử, cuối cùng tôi cũng nhân thức được chân tướng. Ở quận X đúng là anh đã xảy ra chuyện, ngày đó ở hiện trường có số đông người khiến chứng. Đương nhiên chồng tôi chỉ bị vô cơ chứ không phải bất lực.
Sở dĩ anh ta thay tính đổi nết là vì anh ta đã sắp kết hôn rồi. Đối tượng kết duyên của anh ta là một "phú bà" hơn anh ta cả chục tuổi, một người phụ nữ chồng chết, có tất cả tiền.
Hóa ra chồng tôi bôn ba ở ngoài không như ý, ở thị xã X hết vốn, khi tổ chức kinh doanh sắp đóng cửa đột nhiên anh ta làm quen được một phú bà, thu phục được bà ta.
Nhờ có hầu hết tiền rót vào, sau cùng công ty khởi tử hồi sinh. Để báo ơn lại, chồng tôi quyết định phục vụ người tình già, trở lại ly dị tôi để cưới bà ta làm cho thê thiếp.
Lúc biết được chân tướng, tôi đã bồn chồn đích thực. Không chỉ muốn ly dị, chồng tôi còn muốn cướp đi đàn ông của chúng tôi.
Anh ta là một nam nhân có quan niệm dòng họ rất khỏe mạnh, anh ta luyến tiếc nuối con trai do vì anh ta chẳng thể sinh con được nữa, không có người nối dõi tông tuyến phố.
Tôi còn nhân thức rằng, anh ta gian giảo đến mức thuyết phục được người yêu già đồng ý tiếp nhận, nuôi dưỡng con trai chúng tôi nếu như anh ta giành được quyền nuôi con.
Lần này đi về, anh ta muốn chính thức ly dị, vứt bỏ tôi và cướp đi nam nhi tôi. Tôi không không lẽ để chuyện đó xảy ra, dù vậy, tôi rất hoảng sợ vì tuy rằng những việc này đều là sự thực nhưng tôi không có bằng cớ, cũng không có năng lực sắm được bằng chứng.
Hiện tại tôi phải khiến gì để giữ lại nam nhi bản thân mình, xin đại chúng hãy giúp đỡ tôi.
Có thể bạn quan tâm: cho thuê xe 7 chỗ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét