Thứ Ba, 4 tháng 10, 2016

Nếu như không đẻ được, anh có bỏ em không - Phần 1 - iBlog - Blog tâm tư

(iBlog.vn) Tóm tắt nội dung nhân vật để người mua dễ hiểu, tôi là Dung – ko phụ vương, ông ấy bỏ mẹ tôi theo người thiếu nữ khác,khi tôi còn nằm trong bụng mẹ. Trước tôi thì ông và mẹ có 1 đứa đại trượng phu nhưng rũ bỏ mẹ ông ấy cũng kịp đem anh trai đi khỏi mẹ. Mẹ là con gái út của ngoại, các anh chị em đều có mái nhà riêng nên ngoại thương con, từ khi con gái bị chồng bỏ thì ngoại cũng đem con về chờ ngày sinh nở. Trong khoảng đó, tôi sống và lớn lên với ngoại.

17 năm trôi qua, năm tôi học lớp 11 thì mẹ có bạn trai, phải nói tôi ko có lý do gì để phản đối nhưng tôi cứ thấy trái cựa. Mẹ đổi mới, đi sớm về khuya chỉ để lo cho ông ta, đi khiến cho để đem tiền cho ông ta xài. Bỏ đứa con đang tuổi mẫn cảm (* tôi ko nói thế biện minh cho sự thay đổi của mình, nhưng đó là cảm giác tôi trải qua và là lý do độc nhất vô nhị để tôi trở thành 1 loài người khác), cứ thể mẹ cứ đi trở về về như bóng ma, ngoại thì lụi cụi với tôi, trời thương ngoại hơn 80 mà rất mạnh bạo. Chuyện gì tới cũng đến, từ 1 đứa học sinh chuyên nghiệp tôi khởi đầu sinh hư, tôi ghét phải nghĩ đến người đại trượng phu đó, chẳng hề ở nể tương tự ko sướng sao mà mẹ phải va vào để rồi hồi xuân nhìn bực ko chịu được. Tôi tập luyện hút thuốc, uống bia, bỏ học, tiến công nhau, thế mà nhà trường mời phụ huynh cũng chẳng thấy mẹ tới, tôi được nước khiến cho tới. Và tôi bỏ học ở giữa lớp 11, anh em khóc như đưa đám, thầy giáo bộ môn thì gọi về nhà khuyên lơn, làm công tác tư tưởng bla bla bla…

– Đồ con hư, mày tưởng tương tự thì mẹ sẽ lại cưng chiều mày, hay mẹ năn nĩ mày, hay mày nghĩ mẹ sẽ vì mày bỏ chú Cường sao? Để mẹ nói cho mày nghe, mẹ đi làm nuôi mày bao lăm năm nay, hiện nay mày 17 – 18 mày phải tự nhủ nghĩ suy chớ? Mày muốn khiến gì thì làm cho, khôn nhờ dại chịu, mẹ ko ngăn cản, ko cấm, ko đánh mày. Chỉ là mẹ thuyệt vọng, mẹ ko thèm nhiệt tình tới mày nữa, thích khiến cho gì thì khiến cho, trẻ con nhóc!

– Được, mẹ đừng có thách con, người ta cười vô mặt con và ngoại, người ta nói mẹ hồi xuân, người ta nói mẹ cặp với trẻ trai rồi đem tiền cho trai! Con trinh nữ về mẹ, ước gì không phải con của mẹ!! Tôi la toáng lên, khóc thét nước mắt lả chã, châm đạp đùng đúng xuống đất.

– Chát, Chát, Chát – Mẹ tát tôi phát 3 cái liền, đau điếng, hôm đó ngoại lại đi chùa ko có khách hàng nào ở nhà để mà bênh tôi.

– Mày hổ ngươi về mẹ, ừ số đông lắm lời ngoài trục đường thì đồng chí họ nuôi cơm mày, bè đảng họ tậu quần áo cho mày mặc nên mày mới lớn hạn độ này phải ko con? Máy dám lên mặt với mẹ, trai trẻ sao? Ngày xưa thằng cha của mày cũng trẻ hơn mẹ 4 tuổi đó con. Mẹ là mẹ, mẹ ko có trách nhiệm phải đãi đằng hay giải trình với mày. Mẹ chỉ có bổn phận nuôi dạy mày, mà giờ mày ra như vầy, mày nói mày ước chẳng phải con mẹ, mày biến cho tạ thế mắt mẹ!

– Tôi chạy rầm rầm lên phòng, đập cái gì được thì đập, tôi xé gấu bông tôi lấy kéo cắt quần áo… tuyệt nhiên tôi ko hề tự thương tổn bản thân mình. Rồi tôi lấy nhật ký ra, tôi viết đa số những cảm xúc của bản thân mình, tôi ghét mẹ, tôi ghét ông Cường, tôi trần thuật lại những chuyện vừa xảy ra. Tôi muốn bỏ đi, và tôi lên chiến lược thủng thẳng. Tôi vốn là đứa thông bản thân, tôi lựa đồ đẹp của bản thân mình cho vào balo phổ biến lần, đem qua nhà bạn gởi lỏng lẻo, gia tài của tôi có 1 con heo đất, từ năm trước lận, tôi ko xài rộng rãi tiền nên cứ bỏ vô thôi, 1 cái điện thoại (Sam sung nữ vương thì phải) mà bà dì 2 sắm cho hồi sinh nhật. Tôi lì ở nhà, khinh khỉnh, mẹ cũng chả thân mật. Bà cứ đi đi về về. Chắc là chờ ngày bà ngoại về để méc đây mà. Nhưng mẹ ko hề ngờ được đứa con gái độc nhất vô nhị của mẹ sắp trốn nhà đi. Ngày ngoại về, mẹ và ngoại cùng lên trường để nói chuyện với hiệu trưởng. Tôi mải mai ko hề thấp thỏm 1 chút ít nào. Mẹ với ngoại đi tầm hơn 2 tiếng thì về, mẹ thì nhìn tôi đăm đăm, ngoại thì khóc.

Mẹ bỏ đi 3 hiện nay, chỉ gọi laptop bàn về thưa thốt với ngoại mỗi ngày 1 vài lời. Ngoại cứ ở nhà, cho tôi tiền, cô giúp việc cứ lo việc nhà. Tối hôm đó :

– Ngoại ko thương con, ngoại nghe lời mẹ, ngoại đi chùa ở nhà mẹ tấn công con!

– Ngoại ôm tôi, ngoại nói năm nay nghỉ, tâm lý ko tốt ngoại cho chơi hết năm nay, năm sau học lại. Tôi sướng rơn khi nằm trong vòng tay của ngoại, mặc dù nhăn nheo và trổ phổ quát đốm đồi mồi, nhưng ấm lắm.

Ý tưởnrg vẫn là ý tưởnrg, tôi dụ ngoại xin được hơn 1 triệu nói dối để tậu áo quần, cá nhân tôi có được hơn 6 chỉ quà các loại bông tai, nhẫn,dây chuyền và đập con heo đất cũng được hơn 3 triệu. Tối tối tôi lên mạng mua phòng cho thuê. Gom hết đồ đạc cần thiết, tiền và laptop. Đồ đoàn gửi nhà con bạn cũng được phổ biến rồi, lấy cái xe đạp điện của chính mình chiều hôm thứ 3 đẹp trời tôi trốn nhà đi. Viết 1 lá thư cho ngoại, chữ rất to để ngoại có thể đọc rõ… Nội dung đơn giản :

– ” Con đi, mẹ ko cần con, con thương ngoại nhưng khi nào con hết giận mẹ con sẽ về, tối nào con cũng sẽ cầu trời cho ngoại mạnh mẽ, thương ngoại “.

Tính tôi từ đó giờ, ko làm cho thì bâng quơ mà đã làm cho thì cho rõ ràng, phân minh. Dự trong bụng khi nào xài hết tiền thì sẽ về, mà cũng nghĩ thế nào mẹ cũng phải đi mua thôi. Tôi mua đc việc khiến thêm là bưng bê trong 1 quán cafe trên huyện 6, hỏi thăm thì bà chủ quán cho ngủ lại nhưng tôi ko thích thông thường chạ với người nào nên chạy quanh quéo khi đó mua đc 1 cái phòng trọ nhỏ nhắn 3x4m vuông. Có lẻ vì cái phòng ốm quá nên ko khách hàng nào thèm thuê, đa số các anh chị ở đây đều ờ 2-3 người để chia tiền.

– Còn mỗi cái phòng nhỏ tuổi đó thôi, cháu thuê thì cọc cho bác trước 200.000 rồi dọn sau, ko thì thôi. Ở đây chả tìm đc phòng nào theo giá bán cháu đâu (tôi tậu phòng tầm 600-700k vì lương quán cafe làm từ 6-14h chỉ có 900k thôi).! chậm triển khai là lần trước tiên con bé dại 17 tuổi ra khỏi nhà, tự tìm việc làm, tự thuê phòng ở, ăn thì ăn tiệm. Cứ thế, sáng đi làm, 14h30 về nhà ngủ tới chiều thì dậy ăn tối và đêm phụ bác chủ nhà cắt chỉ quần jeans hay áo jeans gì đó. Ngày thứ 3 tôi gọi về nhà, máy tính bảng bàn nhắn với cô giúp việc là tôi ổn, đang đi học thêm khi nào xài hết tiền sẽ về, nói ngoại đừng lo…. Cứ thế khoảng 3-4 ngày tôi gọi về nhà 1 lần ở các đại lý bưu điện, hỏi thăm ngoại và chủ chốt nói tôi vẫn khoẻ, và tôi còn dò hỏi qua con bạn thân coi mẹ với ông Cường thế nào nữa. Đại chúng có thể nắm bắt tóm lược như vậy đến khi tôi gặp anh.

neu-khong-de-duoc-anh-co-bo-em-khong

Khiến cho được tầm 3 tuần thì cũng quen việc, cafe bên trong người ta pha sẵn, tôi chỉ ghi oder nước và bưng ra thôi. Tuyệt đối ko được ngồi với khách uống cafe, bà chủ rất khó khăn, thấy người nào mà lả chểnh mảng đuổi ngay.

– Bạn gì ơi, cho mình gọi nước!

– Dạ, anh uống gì anh? Đây là menu.

– Bạn cho bản thân 1 ly cafe đen với 3 nhân tố thuốc jet nhé!

– Dạ.

– Nhưng mà bạn ơi, chính mình nói cái này!

– Dạ!

– Bạn đứng gần chút!

– Dạ gần quá chủ quán la anh ơi!

– Ko, cái này phải nói nhỏ tuổi!

Tôi kẹ tai xuống gần vị khách lạ.

– Nút áo của bạn bị bung ra rồi, bạn tham gia trong cài lại đi!

Mẹ ơi, độn thổ chưa, cái nút áo bung ngay chỗ mẫn cảm, mặt mũi quê 1 cục tôi gật gật đầu chấm dứt chạy lẹ lẹ vào trong cài lại. Nhục ko tả nổi.

Và vậy là vị khách tốt bụng tế hai xịt quán cafe thường xuyên. Thì cũng như bao lăm khách ra vô uống nước hằng ngày, tôi ko ấn tượng gì ngoài chuyện vị khách đó nhắc tôi bị bung nút áo.

Bốn tuần 11, mưa, đi làm cho cực ơi là cực. Bỏ nhà đi cũng đc 3 04 tuần mấy mà mẹ chưa đi kiếm. Mấy bữa mưa quá đi khiến cho về là cảm sốt tự uống thuốc qua loa rồi ngủ, nếu như mà ở nhà thì có ngoại lo rồi, nhiều bữa tủi thân ghê gớm. Nghĩ mà tức, muốn về nhà mà ghét lợi gan ko về. Tiền thì xài cạn kiệt 1 nửa, nghĩ bụng hết luôn thì bán quà ra mà xài, xài khi nào hết rồi về. Hôm nay cũng vậy, mưa lớn quá, đến giờ về thì phải về. Vừa ra cửa gặp 1 ông khách già đi vô với 2 3 người bạn nữa, có vẻ say.

– Ủa, về rồi hả em?

– Dạ

– Vô chơi chút đi mưa quá sao về?

– Dạ, con hết ca rồi con về

Thốt nhiên ông ta nắm cổ lỗ tay bản thân, nói là hết ca thì vô ngồi chơi với ổng, ổng mời nước. Chính mình khước từ thì ổng quát lên :

– Bày đặt làm giá, biến!

Cô chủ quán chạy ra, liếc mình nửa con mắt kêu mình xin lỗi khách và vô trong phòng thủ thỉ.

– Chị nói em sao? Ko được gây khó tính cho khách, ở đây là cafe cốt yếu nhân viên là sinh viên, em có thể giữ hình ảnh cho quán chị được ko?

– Nhưng em đâu có khiến cho gì, sao lại la em?

– Đáng lẻ em phải chờ khách vô rồi thì em hãy bước ra, quán chỉ có 1 cửa thôi, em rút trải nghiệm đi, rộng rãi người họ khó chịu lại bêu riếu quán chị, chị ko vui, em hiếu chứ?

– Dạ!

Tôi cuối đầu đi ra khỏi phòng bà chủ, đi ra khỏi quán, quên cả mặc áo mưa, trời mưa ướt nhẹp, tôi khóc chung với mưa luôn. Tức và rấm rứt, ở nhà cãi lại mẹ cái gì cũng ôm đồm ra đường vừa phải làm cho, vừa bị nạt mà bị chửi ko dám ôm đồm chỉ biết cuối đầu. Lửng thửng vừa khóc vừa đi ra lấy xe, tôi lờ đi lời chòng ghẹo của chưng giữ xe.

– Bạn ơi! – Bạn ơi!

– Dạ, ủa là anh hả, có gì ko anh?

– Sao mưa lớn vậy bạn ko mặc áo mưa, ui phụ vương, ướt cả điện rồi kìa!

– Á, xem nhẹ, tôi lấy cái máy tính bảng nhét trong túi quần ra giũ giũ, mở màn hình thì tắt tối thui! Tôi được nước đứng đó khóc luôn.

Người kia đứng yên nhìn tôi khóc, anh ta lấy cây dù vay của giữ xe che cho tôi.

– Bản thân mời bạn đi ăn cá viên cừu nhé!

– Lắc lắc đầu

– Hay ăn gỏi cuốn nha!

– Ko!

– À, hay là ăn bánh canh cua, cách đây không lâu thôi!

– Ướt như vậy sao mà ăn – Tôi quát lên hậm hực!

– Ừa ha, sao ta!

– Thôi, em về thay đồ, hứa hẹn bữa khác! Tôi lủi thủi trèo lên xe đạp điện chạy về.

Tôi hôm đó tôi lại bị sốt, nhớ ngoại ghê mà cứ mưa hoài làm cho tôi ngại đi ra bưu điện gọi về nhà, tự nấu mì gói ăn cho qua bữa, máy tính bảng thì hư luôn chẳng có cái mà chơi game. Tủi quá, nằm khóc tới khi ngủ luôn. Sáng dậy, mệt lắm nhưng cũng phải đi làm, máy tính bảng hư ko thể nào gọi xin nghỉ được, chẳng nhớ số, mà nghỉ 1 ngày ko xin trước thì bị trừ đến 40k. Kiểu gì cũng phải đi khiến, mày mặt xưng xỉa, mắt thì bụp nhìn thảm ơi là thảm.

– Ráng khiến cho mà đầu nhức bưng bưng, lên cơn sốt lúc 10h sáng, nước mắt sống chảy lả chã. Tôi tự thấy hơi thở mình hot dồn dập, đầu óc quay cuồng. Tôi gượng sức vào xin nghỉ buổi chiều. Ra dắt xe về, ko nổi luôn, phòng trọ cách thức quán cũng cũng hơn 2km, đang quay cuồng thì tôi nghe phía sau

– Bạn ơi, bạn ko sao chứ?

– Có sao đó, anh ko thấy nhìn em ghê lắm sao?

– Rồi sao bạn ơi, đi khám đi.

– Tôi chưa kịp giải đáp thì nghe 1 cái ầm, tối sầm, và ko nhân thức gì luôn.

Tôi giật thột, hắc xì đa dạng cái, mắc tè quá ngồi dậy. Ôi, trong bệnh viện, đang vô nước hồ. Tôi nghĩ chắc là mẹ và ngoại sắm thấy rồi đưa tôi vào đây mà, nhếch mép tôi cười 1 cái, nhưng nhức đầu quá…….. Tôi ôm ấp đầu tay thoa xoa.

– Ủa dậy rồi sao?

– Ủa, sao lại là anh?

– Ủa, chứ bạn tưởng khách hàng nào?

– Ủa, lúc trưa em bị té xe hay gì?

– Hahah, bạn bị xĩu, may mà gần ngay quán bạn, tôi đã gửi xe bạn lại quán rồi đưa bạn vô đây, hết gần 200k của tôi rồi đó nha!

Tôi móc tay vô túi quần lấy tiền ra trả :

– Trả anh nè

– Thôi, trả sau đi! Quê ở đâu mà bạn có 1 bản thân vậy, bệnh vậy ai lo?

Tôi mím môi, nước mắt trực tràn, nằm xuống quay mặt tham gia trong tường, tôi nghe thấy tiếng nước mắt rớt thịch thịch xuống cái gối màu trắng.

– Em ko có nhà, ko có người nào hết? Anh đi đi, mai em trả tiền lại, em có tiền mà.

– Mà lại chưa ăn gì mà

Ừ nói mới nhớ, bụng đói cồn cào…. tôi xoay ra, tay quẹt nước mắt.

– Em đói……. mà em muốn đi toilet nữa!

– Rồi rồi, chờ xíu.

Người lạ chạy ra ngoài kêu nhân tố dưỡng vô giúp tôi cầm chai nước hồ để đi toilet, sau đó anh ta còn đi mua cháo gà cho tôi ăn nữa. Ăn chấm dứt, nước đại dương cũng truyền vừa hết chai.

– Em về – tôi lại móc tiền ra trả, tôi đưa 300k.

– Sao vậy?

– Thì em thanh toán anh, 200k với lại tiền cháo nữa, em đi về.

– Nhưng bạn đã hết bệnh đâu?

– Hết rồi!

– Chưa mà, mặt vẫn còn đỏ lắm, da môi bong tróc hết kia mà – Người lạ nhíu mày lại tỏ vẻ khó chịu.

– Nhưng em phải về, mai em đi làm cho nữa, nghỉ ko báo là bị trừ tiền, em về ngủ sáng hết thôi, bữa qua cũng vậy mà.

– Ừ, giỏi lắm, chuyên nghiệp nên mới xĩu giữa tuyến đường, tui nói ở là ở! Người lạ vô vỗ lên giường mấy cái.

Tôi than khóc, chả hiểu sao lại yếu ớt trước mắt người lạ tương tự, nghĩ mà tủi, thành lập khách hàng nào cũng quát tôi được hết.

– Hiện nay phải khiến sao? Phải về báo với cô chủ nhà chớ!

– Số mấy, tôi gọi cho bạn! Tôi gọi xin cho quán bạn nghỉ ngày mai luôn!

– Ko nhớ số.

– Chậc chậc, laptop hư chưa sửa à?

– Sáng 6h đi khiến cho có bạn nào thành lập cửa cho mà sửa, định chiều nay sửa.

Người lạ rờ trán tôi, lắc đầu tỏ vẻ ko cho về. Anh ta suy nghĩ 1 lúc thì hỏi tôi nhớ số nhà ko tôi nói nhớ, rồi người lạ hỏi tôi có thấy chủ nhà có đt bàn ko, tôi nói có. Rồi anh ta bấm số gọi tổng đài, sau cuối cũng chạm chán đc cô chủ nhà.

– Alo, bác ơi con đi chơi Vũng Tàu với bạn, mai hay mốt con về, chưng không phải chờ cửa cho con.


Xem tại: Tạp Chí Đàn Ông

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét