Thứ Hai, 26 tháng 9, 2016

Vì sao lời nói lại gieo nghiệp xấu (5): Ví như "kiếp trước" hay chê bai người...

Trong cuộc sống ta cũng thường hay gặp mặt những người thích chê bai người khác. Thấy khách hàng nào họ cũng chê. “Cao chê ngách, thấp chê lùn. Béo chê béo trục mập mạp. Gầy chê xương sống, xương khung phơi ra” (ca dao).

Theo các chuyên gia, người thấy cái gì cũng chê, đụng cái gì cũng chê là bởi trong tâm họ chất chứa nỗi giận dỗi, sân hận, oán ghét cuộc đời. Nói theo nhà Phật là tâm họ thiếu "trong khoảng, bi, hỷ, xả". Họ không mở được lòng mếm mộ ra với con người, với chúng sinh. Họ thấy đông đảo bao quanh toàn một màu bất minh, tiêu cực.

Vì tâm tiêu cực nên nhận ra đâu cũng thụ động, vì tâm khinh ghét (không kính yêu – tâm từ) nên thấy người nào cũng chán ghét. Chê bai trong khoảng đó mà ra.

Đáng lẽ khi thấy một người đi ăn mày, một người có tâm từ bi hỷ xả, họ sẽ chạnh lòng trắc ẩn: Chắc họ có nỗi éo le gì đó thì mới phải đi ăn mày. Nhưng nếu như một người không có lòng từ bi, họ sẽ trề môi mà nói: Đang khỏe mạnh thế này mà lười công lao, không chịu đi làm ăn lại đi hành khất!

 Nếu hiểu về nhân quả, bạn sẽ không muốn chê bai bất cứ người nào. Ảnh minh họa


Ví như hiểu về nhân quả, bạn sẽ không muốn chê cười bất kỳ ai. Ảnh minh họa

Nói về nghiệp báo của khẩu nghiệp, trong phẩm 28 khẩu hình, Bồ tát nói: “Người này răng sún, môi chớt, răng rụng, răng hô, miệng hôi, sứt nú, chẻ cằm trên, lời nói của chính mình ngọng nghịu, câm hoặc khan khào …là quả báo của lời nói ác hiểm khẩu đó”.

Theo các vị giảng sư, người hay chê cười thường bận bịu phải quả báo hình dáng, gương mặt xấu xí. Đó là nhân quả dễ nhìn thấy nhất. Còn tùy vào chừng chê cười mà chịu chừng mực xấu xí không giống nhau.

Vì vậy mà trong nhân tố tu tâm sửa tính của nhân loại thì lời nói cũng cần phải được sửa chữa. Tu khẩu” được coi là một trong 8 nhân tố cần thiết trong việc “tu tâm, tích đức” (nói theo cách nói dân dã, dễ nắm bắt). Muốn “tu tâm” được thì phải tránh những chuyện thị phi, vì thị phi mất hồ hết thời điểm một cách bất lợi, mà lại gây tạo toàn bộ nghiệp khẩu, oan nghiệt.

Thành ra, nếu tu được cái miệng (tu khẩu) là tu được nửa đời người. Cũ rích nhân cũng dạy: “Bệnh tùng khẩu nhập, hoạ tùng khẩu xuất” tức là: Bệnh trong khoảng cái miệng do ăn uống mà đem vào, họa cũng trong khoảng cái miệng do thì thầm thị phi mà phát hành.

Trong giáo lý nhà Phật, phần lớn mọi của nả vật chất mà chúng ta có được, khi ta chết thì nó sẽ không còn là sở hữu của mình nữa. Do vì có thân này nên mới có nhu cầu có chiếc xe này, có cái nhà này. Khi ta chết tức là khi thân ta không còn thì những tài sản vật chất vì vậy cũng không còn là của ta.

Khi chết con người không thể mang theo bất kỳ được cái gì mà chúng ta chỉ mang theo được cái phước và cái công đức của mình. Phước là những cái chính mình làm cho lợi ích cho vô lượng chúng sinh. Vì vậy theo nhà Phật, phước mới chính là tài sản thực thụ của mỗi người.

Muốn có phước đức thì phải tu. Tu khẩu là một trong những vấn đề tu rất quan trọng của mỗi người. Tu khẩu được sẽ giúp tâm bản thân được tĩnh lặng. Một khi tâm đã tĩnh im rồi thì không bao giờ vọng động nữa. Tu được tương tự thì qua kiếp sau cái tĩnh yên ổn đó vẫn còn. Nhà Phật gọi đó là công đức.

Công đức là bản thân mình chuyển được tâm mình từ tâm phàm ra tâm thánh. Tâm phàm là lúc nào cũng động loàn. Tâm thánh thì lúc nào cũng thanh tịnh. Người phàm động loàn nhiều thì chừng mực phàm phu phổ quát. Còn ai mà thấy tâm thanh tịnh hạn độ nào thì đó là dấu hiệu của tâm thánh. Êm ấm thực thụ chính là khi tâm bản thân mình giải quyết được sự an lạc đó.

Mạc Vi

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét