Thứ Hai, 22 tháng 8, 2016

Dạ Lý Hương trong mưa - iBlog

(iBlog.vietnam) – Đứng nép bản thân, co ro dưới mái hiên bởi cơn mưa vô tình mùa hạ. Vy cần lắm một bàn tay rét mướt đan tham gia, cần hoàn toản một cái ấp ôm siết chặt để chở che và sưởi ấm trái tim cô. Ngắm từng giọt mưa rơi lạnh nhạt, lạnh lùng mà lòng miên mang với những câu hỏi bề bộn, không đầu không cuối. Làn gió nhẹ mang mùi hương thoang thoảng, nhẹ nhàng của hoa dạ lý làm cho Vy bồi hồi nhớ lại…

****

Hôm ấy cũng là một ngày mưa rơi đằm đìa…

Cuộn tròn trong chiếc chăn bông kì quặc mít, Vy thả hồn chính mình theo tiếng nhạc du dương cùng giọng ca trầm ấm của Tuấn Ngọc

“Mưa có rơi và nắng có phai

trên cuộc tình yêu em ngày nào

….

Mây có bay và em có hay

ta ngại ngùng yêu em lần đầu

Ta đã say hồn ta ngất ngây

men mến thương đã thấm cuộc đời

Một lần nào đó bước bên em lặng lẽ

một lần nào đó ta vẫn không nói yêu người”

chậm triển khai là lề thói và cũng là thị hiếu của Vy. Lúc còn là sinh viên, Vy và mấy đứa bạn cùng lớp lúc rãnh rỗi cũng hay bàn về âm nhạc, mà thời đó đồng chí Vy chẳng đứa nào nhiệt tình, chú ý đến những phiên bản tình ca của Ngô Thụy Miên hay của Trịnh Công Sơn. Do ca từ bay bổng, lời nhạc thâm thúy, được gọt giũa và chọn lọc tới từng câu chữ nên khi nghe cấp thiết một không gian riêng, lắng lọng để suy ngẫm mới có thể nắm bắt và cảm thu được cái hay, cái thần trong mỗi bài ca.

2_18045

Ảnh minh họa

Bây giờ thì khác rồi, thỉnh thoảng Vy còn dành cả buổi tối chỉ để nghe đi nghe lại đúng nhì bài nhạc Trịnh. Vy còn nhớ, có hôm Khôi qua chơi nhì đứa vừa nhắm nháp tách trà nghi chết giả khói, vừa ăn uống nhạc. Ôi thôi, ai nhìn tham gia cứ tưởng là đôi bạn già đang ngồi ôn lại chuyện xa xưa. Mà nhìn cũng giống thiệt, Khôi và Vy vừa đồng tuổi, lại thích hợp về sở thích nên hễ cứ chạm chán nhau là có hàng tá chuyện để nói, để bàn bạc và có khi còn tranh luận chí chóe. Tính Vy cũng hơi bất thường – lúc nữ tính, thùy mị, lúc bướng bỉnh, khó khăn gần, dễ bi tráng và khá mẫn cảm.

Vy ngâm nga theo lời bài hát “Một ngày nào đó đầu xanh xưa bạc màu. Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người”, thốt nhiên Vy tự hỏi: “có ai yêu bản thân như lời bài hát này không nhỉ?”. Cho rằng khiến cho, Vy cầm điện thoại lên, soạn liền tin nhắn và gởi cho Khôi “lat nua a len e chu?”. “Mua lon qua, chac a ko len, voi lai a cung hoi luoi…-:D!” – tin nhắn của Khôi làm cho Vy thấy hụt hẫng. Cả tuần nay anh và cô đều bận tới tấp, không có thời gian dành cho nhau, ngay cả tin nhắn và máy tính bảng cũng không đụng tới.Thế mà ngày cuối tuần anh cũng chẳng muốn gặp gỡ cô. Nét bi lụy hiện rõ trên gương mặt, cô lẩm bẩm trách ông trời “bộ hết ngày để mưa sao cơ mà mưa đúng ngày hôm nay”. Cứ như là có bao lăm nước tích trữ trút sạch hết xuống cõi tục vậy. Cô tĩnh mịch và anh cũng chẳng thèm nhắn lại gì cho cô. Cô làu bàu, hờn dõi: “Người gì đâu á, không lên thì cũng hỏi thăm, thủ thỉ với người ta, có đâu mà im thin thít bà rè như thế chứ. Để bản thân mình đợi dài cả cổ hủ, giờ chỉ nhắn mỗi một câu vỏn vẹn như thế thôi sao???…Không cần nữa, không vồ cập nữa…Bực…”

Quăng chiếc laptop xuống góc giường, Vy chúi đầu vào chiếc gối thân thương cố giỗ giấc an lành. Nhưng hết lăn bên này, lại trở sang bên kia, hết nằm ngửa lại nằm úp xuống, Vy cũng không tày nào có thể ngủ được. Mắt thì cứ nhắm tịt, mà cái đầu thì cứ di chuyển, những dòng suy nghĩ cứ chạy xuôi ngược, lên xuống rồi chui tọt tham gia trái tim Vy. Cô thấy bản thân trẻ con quá đỗi, chỉ vì cơn mưa mà gán ghép cho anh đủ thứ tội trên đời. Mà cũng lỗi do Khôi, đã thừa nhân thức cô chờ đợi, trông ngóng mà anh lại tản lờ như chơi, đúng là chẳng thể nào chấp chiếm được.

Cơn mưa nhường như kéo dài vô tận, chưa hết đợt này thì đợt khác đã kéo tới, chắc cũng có đa dạng người nằm chèo queo ở nhà giống như Vy. Chấp nhận số mệnh thôi, giờ có muốn ra ngoài cũng đâu thể được, ngủ sớm là thượng sách.Tiếng nhạc hòa trong tiếng mưa rơi, giấc ngủ ùa về tự lúc nào Vy không hề hay biết. Cho đến khi, tiếng chuông laptop réo lên inh ỏi cắt ngang giấc mơ, đưa Vy về thực tiễn. Vẫn còn trong trạng thái lơ mơ, Vy mắt nhắm mắt nhắm mũi mở loay hoay kiếm tìm nguồn cội gây ra cái vấn đề phiền toái ấy. Vy bực mình, chẳng nhớ nổi nó đang nằm ở cái xó xỉn nào mà cô sắm mãi vẫn không thấy. Kệ xác nó đi, cô kéo chăn trùm lạ mắt trong khoảng đầu đến chân, ôm con chó lười lăn ra ngủ tiếp.

Nhị tin nhắn đến cùng một lúc, làm Vy không thể thờ ơ. Vy ngồi bật dậy và cố nhớ lại xem lúc nảy chính mình lỡ tay, có khi nào nó rơi xuống sàn nhà không. Cùng may là tin nhắn thứ ba tới vừa kịp lúc, ánh đèn lóe lên, tiếng chuông reo quen thuộc, thế ra nó đang nằm chiễm chệ ở đó, trong một phong độ cũng khác nguy hại, chỉ cần không khéo chạm nhẹ là rơi xuống sàn ngay. Nhặt lấy nó lên, cô giật mình…

Chạy với tốc độ cao ra ngoài cửa thì thấy Khôi đang đứng ở đó, lùng cỗ áo trong chiếc áo mưa. Cô rối rít thành lập cửa bước ra, nhìn Khôi sửng sờ. Chưa kịp nói lời nào thì anh cười cợt thật tươi, chìa tay về phía Vy với chùm dạ lý hương vẫn còn những hạt mưa long lanh sót lại. Cầm nhánh hoa trên tay mà lòng Vy không khỏi xuyến xao, niềm vui tới thật với tốc độ cao, vui vẻ giản đơn nhưng thật ngọt ngào.

– Anh…anh…sao anh nói là không lên mà?

– Ờ thì… không lên lúc em nhắn tin cho anh, chứ anh có bảo là cả buổi tối nay không lên đâu…hiiiii.

– Anh thiệt là…mà hoa ở đâu anh có vậy?

– Hehe…thì anh trộm cắp chứ đâu, của nhà kế bên đó, nên phải đợi trễ chút khi người ta đi ngủ mới được.

– Trời đất, sao lại đi ăn cắp chứ, lỡ người ta bắt được thì sao?

– Haha…thì em xách cơm cho anh….Mà em định bắt anh tắm mưa luôn hả?

– Hiii…em quên, tham gia nhà đi….

Đó là kỷ niệm và cũng là dấu ấn khó khăn phai mà Khôi đã để lại trong Vy. Vô hình tầm thường nó đã kéo Vy về phía Khôi và khoảng cách thức ấy ngày một được thu hẹp lại. Vy yêu hoa và Khôi cũng thế. Chỉ có nhân tố Khôi thích mùi hương của hoa hơn là ngắm nhìn hoa. Mỗi loài hoa có mùi hương đặc biệt của nó, riêng trong khoảng hoa dạ lý đã toát ra một hương thơm dìu dịu, vương vít tạo cảm giác thảnh thơi., nữ tính. Đặc biệt khi hòa lẫn tham gia màn sương đêm se lạnh, thì hương thơm ấy càng nồng nàn và hấp dẫn hơn.

Khi tới với Vy, Khôi hiểu Vy thuộc tip người lãng mạn, nhưng cần sự chân thành. Chính vì lẽ đó, mà những gì Khôi khiến cho Vy đều xuất hành trong khoảng trái tim anh, bình dị lắm, nhưng đủ để vẽ lên niềm vui nhóc con trên gương mặt bầu bĩnh, đôi môi cong cớn đầy cá tính của Vy. Không có bất cứ áp lực nào dành cho nhau, vẫn bên nhau và cùng đi qua những 04 tuần ngày thơ mộng ấy. Khôi chẳng hề là người giỏi ăn nói, nhất là những lời ngon ngọt như rót mật tham gia tai, Khôi càng không nói được dù người đó là người anh yêu thương nhất. Nên nhiều khi Khôi làm Vy giận chỉ vì một tin nhắn vô thưởng, vô phạt của anh. Và mỗi lần như thế, Khôi thường rất tỉnh bơ, dỗ ngọt Vy bằng một vài chiêu trò bất ngờ nào đó, thế là hết chuyện ngay.

Quen Khôi đã tận ba năm, Vy cũng hiểu và cảm thu được sự chân tình trong tình cảm của anh. Nhưng nhiều khi cô lại cảm thấy hoang mang, lòng đầy tranh chấp, nhất là lúc cô nhìn thấy rằng anh đã trở thành một phần cần thiết trong cuộc thế cô. Cũng như bữa nay, hốt nhiên thấy rất mỏi mệt, muốn đi đâu đó để khuây khỏa, muốn tìm ai đó để thủ thỉ, và người Vy muốn chạm mặt hiện giờ lại chính là Khôi. Vậy mà, anh lại bận việc nữa rồi…

Một cái gì đó nhoi nhói nơi lồng ngực, khóe mắt cay cay, Vy thầm nghĩ…phải chăng….

Khôi chính chắn trong từng nghĩ suy và hành động, vậy mà anh lại lạnh nhạt với những giận hờn vụn vặt, vu vơ của Vy. Khôi không bao giờ nghĩ rằng chính những vấn đề này lại là cỗi nguồn khiến cho Vy không còn vui tươi, không cảm chiếm được sự an toàn, an ninh khi ở cạnh anh nữa. Hay nói đúng hơn là Vy đang dần dần rời xa Khôi, dù không phải do cô đã thay lòng hay Khôi khiến cho điều gì lầm lỗi. Mà phần nhiều đều lên đường từ trái tim vốn dĩ quá phong thanh và một tâm hồn cực kì yếu ớt được ngụy trang rất khéo bởi vẻ bề ngoài khỏe mạnh, sáng sủa đầy kiêu hãnh của Vy. Cô cứ ngỡ rằng bản thân không cần những lời ngọt ngào từ đầu môi chót lưỡi, những cử chỉ nhiệt tình như nhớ lại như thương. Thế nhưng, nhường như trái tim cô đang chống đối dữ dội với lý trí của cô.

“Em dang o dau mượn Vy?” – tin nhắn của Khôi khiến cho tim cô thắt nghẹn. Vy sẽ nói gì với Khôi đây, Vy cũng không biết nữa, đầu óc rối ren, lộn xộn không biết nên nói thế nào để anh hiểu được cảm giác của cô lúc này.

“Troi dang tìm lon lam, em ve nha chua vay?” – Vy vẫn tĩnh mịch, đưa tay lên với hái một nhánh dạ lý hương còn ướt sũng trong mưa, nhì màu trắng hồng của cánh hoa hòa lẫn vào nhau, hương thơm xông vào cánh mũi, mắt nhạt nhòa…

Tiếng chuông laptop như hối thúc đến xót ruột, nao lòng khiến cho tim Vy se thắt lại. Cố lấy lại tĩnh tâm gạt nhanh giọt nước mắt vừa bất chợt rơi tham gia hư vô. Vy bé dại nhẹ:

– Em nghe đây, có chuyện gì vậy anh?

– Em đang ở đâu vậy? sao không tư vấn tin nhắn của anh?

– Em … em không có gì …đừng lo cho em – câu tư vấn chẳng ăn nhập gì với nghi vấn của Khôi, khiến cho anh không còn đủ nhẫn nại nữa. Anh quát lên:

– Em có nhân thức là anh lo ngại cho em tới thế nào không? trời thì đang mưa lớn, nhắn tin em không trả lời, gọi điện năm hồi bảy hiệp em mới chịu bắt máy. Em sao thế? định để anh lật tung Sài Gòn này lên để tậu em sao?

Không có lời hồi đáp, đầu dây bên kia yên ổn bặt và Khôi chỉ còn nghe được tiếng nấc nghẹn ngào của người anh yêu. Lòng Khôi như lửa đốt, nhường như có bao nhiêu máu trong cơ thể đều dồn lên tận não, mặt hot ran, tim đập miên man. Chưa bao giờ Khôi lại lớn tiếng với Vy như thế, nhưng hôm nay chẳng nắm bắt sao anh lại không kiềm giễu cợt được cảm xúc của chính mình. Có nhẽ vì áp lực công việc, lại tức, giận và lo ngại cho Vy nên anh mới thế. Khôi hạ giọng, năn nỉ:

– Em à! Anh xin lỗi…Em tồn tại không Vy? Em đâu rồi?

– Dạ.

– Em đang ở đâu, anh đến đón em. Đừng khóc nữa, có gì bản thân gặp mặt nhau rồi nói nha em!

– …..

– …..

– ……

Vy im lặng.

Khôi hy vọng

– Em…em đang đứng ở đối diện nhà anh, dưới giàn hoa dạ lý nè.

– Trời đất… Được rồi, em đứng yên ổn đó, đợi anh năm phút, anh xuống tới liền.

Nhanh như tên bắn, Khôi lấy chiếc áo mưa, không quên cầm theo cây dù. Anh lao ra các con phố và nhận ra Vy ngồi lọt thõm, lẻ loi cùng nhánh hoa dạ lý trên tay. “Vy”, vừa gọi Khôi vừa đi với tốc độ cao về phía cô. Vy ngẩng lên nhìn Khôi, đôi mắt vẫn còn ầng ậc nước, bàn tay giá lạnh, nhăn nheo của cô mau lẹ được anh sưởi ấm. Siết chặt Vy trong lòng, Khôi nghe con tim chính mình đang thổn thức.

– Em giận anh phải không? Cho anh xin lỗi nhé!

Vùi mặt bản thân mình một vài vai anh, Vy thủ thỉ:

– Em xin lỗi vì đã làm cho anh lúng túng.

– E…m…

Vy nghẹn ngào, giọng cách biệt, nước mắt cô thấm ướt vai anh, bàn tay giá lạnh chạm vào tấm lưng anh nóng ấm. Anh nghe từng hơi thở của cô, nghe trái tim cô đang run rẩy trong lồng ngực. Khôi cảm giác rằng, nhường nhịn như anh đang nắm trong tay một cái gì đó rất mỏng mảnh, chỉ cần chạm nhẹ ngay ngay thức thì nó sẽ vỡ lẽ ra thành muôn vàn mảnh sắc lạnh cứa vào tim rỉ máu.

Cố giữ chặt Vy trong đôi cánh tay rắn chắc của chính mình, cứ như là chỉ cần nới lỏng tay ra Vy sẽ biến mất khỏi anh như trò chơi của những nhà ảo thuật. Thà rằng để mãnh tan vỡ ấy cứa tham gia tim anh, còn hơn là từ nay anh sẽ lâu dài mất đi thứ cần thiết nhất của đời mình. Nhưng Vy đã dịu dàng kéo tay anh ra, từ từ buông lơi cánh tay bản thân mình, cô rời khỏi Khôi và đứng tựa vào tường đưa mắt nhìn những cánh hoa dạ lý đong đưa trước gió. Mưa đã tạnh, bóng tối cũng đã lan dần, ánh đèn tuyến đường chiếu tham gia soi rõ gương mặt xanh nhợt vì lạnh của Vy. Hai tay vân vê cành dạ lý, giọng Vy chùng xuống:

– Anh à! Hay là chính mình…

Nói đến đây thì Khôi đã đưa tay lên ngăn Vy lại.

– Anh biết em muốn nói gì rồi…

Khôi siết mạnh đến nỗi khiến cho mọi mạch máu trong tay Vy đều ngưng tụ lại, cảm giác tê buốt lan tỏa, hơi ấm truyền qua tay Vy hối hả, xua tan cái lạnh đang ùa về. Khôi nhìn Vy thật lâu, từng các con phố nét trên gương mặt, ánh mắt, bờ môi trong khoảng lâu đã rất quen thuộc với anh, nhưng sao hôm nay nó trở thành xa lạ thế. Mà cũng phải thôi, đã lâu rồi Khôi đâu ngắm nhìn Vy như thế chứ…

Một giọt mưa vừa bay lạc tham gia đây hay là giọt nước mắt Khôi rơi? Cay xè, tái tê…

Khẽ lau đi những giọt nước mắt còn đọng lại trên nhì gò má Vy. Anh dịu dàng:

– Chính mình về nhà nha em! về tắm rửa ngừng, anh sẽ chở em đi chỗ này hay lắm.

Chớp chớp mắt, Vy Bỡ ngỡ nhìn Khôi.

– Đi đâu vậy anh?

– Bí mật – Khôi nhếch mép, thú vui xảo trá làm cho sao.

Vy nhăn mặt. Còn Khôi thế ra vẻ khoái chí lắm.

– À! Mà quên nữa, ké qua nhà, chở chậu dạ lý hương về chỗ em trồng, anh mới xu được của thằng bạn. Trồng cho nó ra hoa, rồi hai đứa bản thân mặc tình mà vặt nó. Chớ kiểu chôm chỉa thế này, trước sau gì cũng bị bắt cho coi … hehe …

“Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối thế cục
Dù cho mây hay cho thử thách có kéo qua đây
Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy, có lá bi hùng nhỏ xíu
Dù sao, dù sao đi nữa tôi cũng yêu em…”.

Tiếng nhạc hòa lẫn tham gia tiếng lòng của nhì trái tim cùng tầm thường nhịp đập. Cũng lại là một bất thần nữa Khôi bỏ ra cho Vy, thế còn cái “kín đáo” kia là gì đây? Vy chau mày, nghĩ ngợi. Nắm lấy tay Vy, vòng qua eo mình, Khôi cười cợt hạnh phúc. Vy khẽ úp mặt vào lưng Khôi, cảm giác bình an và rét mướt ùa về.


Xem nhiều hơn: Tạp Chí Đàn Ông

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét