Hồi trước, tôi dẫn Ngọc về ra mắt, mẹ tôi đã thở dài não vật nài. Mẹ bảo tôi chọn lựa lấy hoàng hậu đẹp, chứ Ngọc xấu quá, sợ tác động tới con cái. Nhưng tôi mặc kệ, tôi thấy Ngọc đẹp, Ngọc hiền khô, ngoan là được.
Cưới được hơn 1 năm thì Ngọc sinh nam nhi. Đã xấu, sau khi mang bầu, sinh con, em còn xấu hơn nữa. Da dẻ đen nhẻm, cười méo xệch, đã thế đầu tóc rối bù, xờ xạc. Ngọc cũng chẳng biết diện, cứ mặc những bộ áo quần lỗi thời, làm bản thân càng xuống cấp hơn.
Tôi thật lòng ko phải kẻ chê hoàng hậu, nhưng sự thật cứ đập tham gia mắt mỗi ngày làm tôi cũng chán. Cũng may thằng con có một vài nét giống tôi nên không tới nỗi nào.
Con trai được hơn 1 tuổi thì giữa chúng tôi mở màn phát sinh rộng rãi xung đột nhiên. Ngọc trách tôi vô bổn phận, chỉ biết anh em, nhậu nhẹt. Tôi thì chán về nhà nên cứ đi cà phê, nhậu miết. Sau cuối, không dung hòa được nữa nên chúng tôi quyết định ly hôn khi vẫn còn tôn trọng nhau.
Gần 1 năm sau, tôi lấy thê thiếp mới. Vi khiến cùng công ti tôi, trẻ trung, trẻ trung, đon đả và đặc biệt rất đáng yêu. Vi khác hẳn Ngọc, lúc nào cũng quần áo thơm phức, đủ kiểu, lại nhân thức cách ăn chơi nên khiến tôi tê mê không kết thúc ra được.
Ngày cưới, tôi cũng mời Ngọc. Em dẫn con đến dự, nhưng chỉ ngồi một góc nhỏ tuổi như khách bình thường. Ngọc nhận bổn phận nuôi con để tôi có thể hòa bình với cuộc hôn nhân mới. Tôi cũng cảm kích tấm lòng của Ngọc lắm, nhưng thật lòng thì lúc đó, tôi không thấy ân hận khi ly hôn.
Về sống với Vi, tôi mới thấm thía, lấy thê thiếp đẹp chưa chắc đã sướng.
Vi gần như chỉ biết đi làm, rồi đi chơi. Thời điểm đầu, cô ấy còn rủ tôi đi cùng. Nhưng dần dần, cô ấy đòi đi một chính mình cho dễ chịu. Có chồng rồi, Vi vẫn đi tới 1h đêm mới về. Tôi gọi điện, cô ấy tắt máy hoặc khóa nguồn.
Ở nhà thổi nấu, đợi cung phi về, tôi mới nhằm nhè cảnh trông chồng của Ngọc trước đó. Vậy mà, tôi còn hoạnh hoẹ, la rầy em mỗi khi em gọi. chậm triển khai là chưa kể những lúc con đau bệnh, một mình em phải lo toan đủ mọi chuyện. Nghĩ lại thấy tội.
Hồi trước, quần áo tôi mặc, dành là Ngọc giặt giũ, ủi thơm lừng. Hiện giờ, tôi phải cắm đầu giặt cả váy áo hậu phi. Thỉnh thoảng bận, nhờ Vi ủi giùm cái áo, thế nào cũng bị nám đen một số chỗ.
Từ lúc cưới hoàng hậu đẹp, tôi đa số chưa được ăn một bữa cơm nào do cô ấy nấu. Lúc nào Vi cũng nói đi làm mệt, về nhà chỉ muốn nghỉ ngơi, đi chơi xả stress. Nấu bếp chẳng phải chuyện cô ấy cần khiến. Tôi ngán ăn ngoài thì tự vào bếp khiến cho một vài món dễ chơi mà ăn.
Chẳng bù cho Ngọc, trước đó lúc nào cũng sẵn sàng cơm canh ngon ngọt, đủ món đợi tôi về ăn. Vậy mà tôi còn chẳng dòm nom đến.
Mấy ngày trước, đi khiến về tôi cũng cố ý đi nhậu một hôm xem bức xúc của Vi thế nào. 11 giờ, tôi về, tòa tháp tối om. Bật đèn lên, Vi vẫn chưa về. Bếp nước lạnh ngắt, chén bát từ nhị ba hôm trước còn ngâm trong chậu.
Gọi Vi, cô ấy bảo mới đi du lịch với bạn, chắc chiều mai mới về được. Dập máy rồi, tôi lắc đầu ngao ngán. Đi du lịch, đi chơi cũng chẳng nói chồng được một tiếng.
Càng sống, tôi càng hay so sánh Ngọc và Vi. Những đêm ở nhà một bản thân, tôi lại lấy hình gia đình ra xem và khởi đầu nghĩ đến Ngọc rộng rãi hơn. Lúc này, tôi mới thấy dại khờ khi ly hôn.
Giờ tôi hay qua nhà Ngọc hơn. Cô ấy đã đi khiến, rồi mượn tiền mua căn hộ bé bỏng tí hon để nhị mẹ con sống. Ngọc biết yếu tố nên chẳng bao giờ cho con gọi điện quay rầy tôi và hậu phi mới. Ly hôn xong xuôi, Ngọc cũng xinh lên trông thấy.
Nhìn công trình ngăn nắp, gọn gàng, tôi càng ăn năn hơn. Đúng là không khách hàng nào qua được Ngọc cả.
Tôi gọi điện trách Vi, cô ấy nói lại một câu khiến cho tôi cứng họng: “Ko phải ngày trước anh bỏ bà xã vì chê cô ấy ám mùi dầu mỡ, suốt ngày thui thủi ở nhà sao? Sao giờ anh lại bắt em phải giống cô ấy?”.
Tôi đúng là tự lấy đá đập chân bản thân mình. Nhưng tôi cần một người hoàng hậu có thể giao tiếp xã hội nhưng vẫn phải đảm việc nhà. Giờ tôi có nên bỏ phi tần mới rồi quay lại cầu xin Ngọc cho một cơ hội hàn gắn không?
Đoàn Lực / Tri Thức Trẻ
Tham khảo thêm: Tạp Chí Đàn Ông
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét